Bài viết của học sinh

KHOẢNG LẶNG

Một lúc nào đó, để tâm hồn lắng lại trong lặng yên, ta sẽ thấy có những mảnh ký ức chợt ùa về và gọi tên bao kỷ niệm. Trong phút lặng này, tôi nhớ đến mái trường xa nhớ của mình!

DÒNG HỒI ỨC

Trong cuộc đời mỗi con người ai cũng có những phút gặp gỡ và chia xa.Nhưng chẳng có cuộc gặp gỡ và chia xa nào đẹp nhất, trong sáng nhất của đời người bằng thời áo trắng đến trường cả. Với tôi đó là phút giây tôi được gặp những người bạn mới; ngôi trường mới và khi phải chia xa ngôi trường đó,những thứ nơi đó đó là 1 niềm vui nhưng cũng là nỗi buồn.

Về nơi có những “người đưa đò” thầm lặng!

Cứ đến độ này, khi tiết trời đã chuyển sang mùa đông, những cơn gió bắc đầu mùa chưa đến độ “ngọt” nhưng cũng đủ lạnh để khoác lên mình chiếc áo len mỏng, sân trường tôi lại rộn lên những âm thanh của lời ca, điệu múa. Đấy là lúc ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 đang đến rất gần.

Mái trường Trưng Vương

Đã bốn năm trôi qua kể từ khi tôi còn là một nữ sinh bỡ ngỡ bước vào sân trường Trưng Vương lộng gió và tràn đầy nắng. Tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều, học tập được vô vàn kiến thức mới mẻ, lý thú dưới mái trường này. Tôi cũng thật may mắn khi được dạy dỗ, chỉ bảo bởi những thầy cô tâm huyết, giàu kinh nghiệm.


« 1» 
  Facebook Messenger