Tư liệu tham khảo

Hồi ký của tình nguyện viên nước ngoài giảng dạy tiếng Anh tại trường Trưng Vương (nhắp chuột để xem chi tiết)

Ngày cập nhật 06/10/2014

GIẢNG DẠY TIẾNG ANH TẠI TRƯỜNG TRƯNG VƯƠNG

(Bài viết của Giáo viên tình nguyện: Noemi Sanchez)

 

Tổ chức GCSF (Qũy phục vụ cộng đồng toàn cầu) đã điều phối tôi tham gia tình nguyện giảng dạy Tiếng Anh cho Học Sinh trường Trưng Vương từ lớp 1 đến lớp 11 trong suốt bảy tuần qua. Đây là một trong nhiều dự án của GCSF nhằm giúp Học Sinh ở TP Đông Hà cải thiện các kỹ năng sử dụng Tiếng Anh. Đây là tuần tình nguyện hè cuối cùng của tôi và tôi bắt đầu cảm giác nhớ nhung, lưu luyến ngôi trường này. Toàn thể cán bộ, lãnh đạo, giáo viên, nhân viên và học sinh của nhà trường đã tiếp đón tôi rất chân tình, ấm áp. Khi tôi đặt chân đến bất cứ lớp học nào tôi luôn được chào đón bởi những cái vẫy tay xin chào. Sự thân thiện và nhiệt tình của tất cả thành viên ở trường khiến tôi bất ngờ và vô cùng cảm kích.


Nhà trường đã bố trí cho tôi một căn phòng rộng rãi, tiện nghi ở dãy nhà 5 tầng và được phục vụ miễn phí các bữa ăn sáng và trưa tại canteen. Nhà trường gửi cho tôi thời khóa biểu giảng dạy hàng tuần với những chủ đề riêng tương ứng với từng khối lớp. Chẳng hạn như hôm nay tôi dạy 4 tiết:  khối lớp 4 nói về chủ đề giao thông, lớp 2 học cách hỏi về thời gian, lớp 9 nói về các ngày lễ và lớp 1 học về hình khối. Mỗi khi tôi giảng dạy đều có giáo viên tiếng Anh của trường hỗ trợ về phương pháp và quản lý lớp học. Cách thức tổ chức bài dạy ở các lớp học theo một bố cục nhất quán. Chúng tôi dành ra một nửa thời gian đầu để dạy từ mới, thời gian còn lại các em sẽ được tham gia các trò chơi nhằm rèn luyện, củng cố kiến thức và gây hứng thú học tập. Giờ đây khi thời gian công tác ở trường sắp kết thúc, tôi nhìn lại và nhận ra rằng những gì bọn trẻ học được vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi.


Những kiến thức mà học sinh các khối 3, 4, 5 biết được luôn luôn khiến tôi phải ngạc nhiên. Các em đã nhớ gần hết các từ mà tôi đã dạy. Đây là cấp học có năng lực sử dụng tiếng Anh tốt nhất bởi các em đã được học tiếng Anh từ rất sớm, còn những học sinh lớn hơn thì không được như vậy. Thật ra tôi gặp khó khăn một chút với lớp 11 về cách quản l‎í lớp và khả năng sử dụng Tiếng Anh của các em còn hạn chế. Thỉnh thoảng tôi cũng gặp không ít khó khăn đối với học sinh lớp 1 vì khả năng tập trung vào bài giảng của chúng không lâu. Sau những giờ dạy như thế, tôi muốn nằm nhoài ra bãi cỏ trước sân trường vì mệt mỏi. Tuy nhiên, với sự thông minh và những nụ cười hồn nhiên cùng với giọng nói trong trẻo cứ vang lên trong đầu khiến tôi yêu bọn trẻ vô cùng. Mỗi khi tôi đi bộ dưới sân trường qua dãy nhà tiểu học, bọn trẻ đều chạy theo tôi, chào đón tôi bằng cách đọc to những từ mà tôi dạy chúng ngày hôm trước: “a bicycle”, “yellow”, “cat”. Đây quả thực là những trải nghiệm vô cùng đáng yêu.

Các em lớp 1 đương nhiên là những học sinh đáng yêu nhất, nhưng tôi cũng rất gần gũi với những lớp học khác. Lần đầu tiên tôi dạy lớp 9, các em nhiệt tình hát tặng tôi các ca khúc tiếng Anh có hiện lời trên màn hình (karaoke). Dĩ nhiên bọn trẻ cũng muốn tôi đáp lại. Lộc-một trong những cậu bé hát tặng tôi đầu tiên- đã mang cho tôi một cây bút lông và đề nghị tôi sử dụng nó như micro khi hát. Các em lớp 8 thì dạy tôi nhiều cụm từ tiếng Việt thông dụng. Chúng tôi thích bàn luận về bóng đá và giải ngoại hạng Anh vì tôi là một fan hâm mộ của đội bóng Arsenal. Hiền, một bạn giỏi tiếng Anh, đề nghị tôi ngồi ăn trưa cạnh các bạn mỗi ngày tại canteen để dạy tôi Tiếng Việt. Quốc Khánh, một trong những học sinh khối 2, là người đầu tiên trong trường biết tên tôi. Mỗi khi thỉnh thoảng vô tình bắt gặp tôi đang dạy ở lớp nào đó, em khẽ gọi tên tôi từ phía ngoài và tôi nhìn ra cửa sổ thì bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn đầy háo hức của cậu ấy. Hôm nay là tiết dạy cuối cùng của tôi tại lớp 2C, bọn trẻ đã tặng tôi nhiều bức vẽ thậm chí có cô bé còn vẽ cả bố mẹ và viết số điện thoại liên lạc lên bức tranh của mình.

Không chỉ được chào đón nồng nhiệt từ phía học sinh mà các Giáo Viên ở đây thật tuyệt vời. Họ sẵn sàng giúp đỡ những lúc tôi cần và kết bạn với tôi nữa. Ngày đầu tiên tôi đến đây, cô Linh, một trong những giáo viên tiếng Anh của trường đã dẫn tôi đi ăn sáng. Các Giáo viên dạy cùng tôi cũng mời tôi đến nhà ăn trưa. Cô Hương (Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị) đã chuẩn bị một bữa tiệc cho tôi và tôi đã gặp mặt gia đình cô ấy. Chủ tịch HĐQT thì đưa tôi đi dã ngoại và bơi tại biển cùng với gia đình của ông ấy; và nhiều giáo viên khác ở trường cũng đã mời tôi đi uống cà phê cùng họ

          Mùa hè ở Trưng Vương thật sự là một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Phải nói rằng cả người lớn và trẻ con tôi đã gặp và kết bạn có ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời tôi. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết lòng biết ơn của tôi dành cho GCSF và các cộng sự vì đã sắp xếp cho tôi có được cơ hội gặp gỡ quý giá này (chỉ có một lần trong đời). Trường Trưng Vương luôn giữ một ví trí đặc biệt nhất trong trái tim tôi.

Bản gốc: http://gcsfngo.wordpress.com/2013/07/25/teaching-at-trung-vuong-school/




Teaching at Trung Vuong School

Leave a reply

Noemi Sanchez

For the past 7 weeks, I have been teaching English to kids grades 1 through 11 at Trung Vuong School, here in Dong Ha. My volunteering was coordinated by GCSF, one of their many projects to help improve the English skills of children in Dong Ha. This is my last week in the summer session, and I am already starting to feel myself missing my students. The entire school, the students, teachers, and staff have been unbelievably welcoming. This entire summer, everywhere I went in the school I was followed by a wave of “hello’s!” I could not have asked for a better, more heartwarming teaching experience.

I was provided with a huge room and bathroom in the top floor of the school, and free breakfast and lunch at the cafeteria. The school gave me a weekly schedule, with daily topics and classes. For example, today I taught four classes. The 4th graders learned about transportation, the 2nd graders learned how to tell time, the 9th graders learned about different holidays, and the 1st graders learned shapes. When I teach a class, there is always a Vietnamese teacher there to help me if the children don’t understand, or if they need to be disciplined. The classes are structured similarly. We spend around half of the time learning vocabulary and phrases, and the second half playing some kind of game to help them learn. Now that the entire summer has past, I look back at everything my students have learned and can’t believe how much we have covered.

I was always surprised by how much the 3rd, 4th, and 5th graders knew. They would sometimes already know most of the words I would teach them. These grades are actually the most proficient at English, because the smaller children are just beginning school and the older children were not taught English when they were younger. In fact my hardest class was the 11th graders, because they were not only hard to keep control of, but their English skills were also the lowest. On the other side of the spectrum were the first graders, whose attention span was definitely not 1 hour long at the last period of the day. I would always feel like lying down in the schoolyard grass from exhaustion after teaching the first graders. However, their brilliant and inexhaustible smiles and shouts of the little words we learned made loving them irresistible. Every time I walked across the schoolyard to the primary school side, a crowd of little munchkins would run out to welcome me yelling out the words they had learned the day before, “a bicycle!”, “yellow!”, “cat!” It really is the most endearing experience.

The 1st graders evidently have the cuteness aspect going for them, but I also had other classes that I became very close with. The first time I taught the 9th grade class they insisted on serenading me, and singing several karaoke songs. I then of course had to reciprocate the following class.

 One of the boys, Loc, who mostly sang for me the first time, brought a brush for me to use as a microphone. The 8th grade class has taught me many many Vietnamese phrases. We like to talk about football and the Premier League, as I am a huge Arsenal fan. Hien, a very good English speaker, insists on me sitting with them for lunch at the cafeteria everyday to teach me more Vietnamese. The second graders are also some of the sweetest children ever. One of the boys of class 2A, Quoc Khang, was the first person to learn my name in the school. After that, several times I would be teaching a class and hear a little voice calling my name, only to look at the window and see his eager little face. Today, I taught class 2C for the last time, and the little girls gave me a stack of drawings princesses and flowers thick as a book! One little girls even put her mom, dad, and home phone number on her drawing.

The amazing welcoming was not just from the students either. The teachers were so great in helping me with whatever I needed and offering their friendship.

My very first day here, Linh, one of the English teachers took me out to breakfast. I was also invited to one of my fellow teacher’s home for lunch one day. Miss Huong prepared a real feast for me, and I was able to meet her family. The principal of the school took me to the beach with his family for a picnic and a swim. And many teachers were constantly asking me to go to coffee with them.

This summer at Trung Vuong has been absolutely incredible. To say that the adults and children I have met and befriended have had a great impact on my life is the understatement of the century. No words can express my gratitude towards GCSF for arranging this once in a lifetime opportunity, and towards the people who made it what it was. Trung Vuong will always hold a special place in my heart.

 

 

  Facebook Messenger